Sever 1
437

Gái đẹp hàn quốc đang học bài thì thằng bồ tụt quần ra đụ

Giọng nói của Tần Chung Hải thấp thoáng tỏ ra tàn nhẫn: Ngược lại tôi muốn xem xem, có phải cậu ta thực sự muốn kết hôn với con nhỏ kia hay không.Vâng.Thịnh Hạ nhốt mình trong phòng cả đêm đều không dám ra ngoài.Sợ bị bố mẹ phát hiện dấu vết trên người, cô vẫn luôn cuộn ở trên giường, ngay cả mặt cũng không dám lộ.Hôm nay Lạc Hàn Đông làm quá tàn nhẫn rồi, dư âm không ngừng cao trào trên người cô, lúc đêm ngủ, cơ thể cũng vô thức mà run rẩy, đồ lót đều ướt hết.Lúc cô thay đồ lót, nhìn thấy khắp chân đều là dấu năm ngón tay.Làn da còn có thể thấp thoáng cảm nhận được sự thô ráp của lòng bàn tay người đàn ông chạm lên phía trên, lòng bàn tay đó vừa nóng vừa bỏng, mỗi lần chạm vào đều giống như một ngọn lửa mãnh liệt đang nhen nhóm.Thiêu đến mức Thịnh Hạ thở dốc cũng khó khăn.Kỳ nghỉ hè đến, bố mẹ đều đi du lịch, hỏi cô có muốn đi không, Lúc này Thịnh Hạ đồng ý ngay, cô sợ ở nhà một mình thì thỉnh thoảng sẽ bị anh Đông gọi đi hễ làm là làm suốt một tiếng đồng hồ.Nói là du lịch cũng chẳng qua là du lịch xung quanh trong nước.Lo lắng về trường hợp khẩn cấp, trước khi Thịnh Hạ đi, suy xét hết lần này đến lần khác, vẫn là để cái điện thoại màu hồng kia vào trong túi.Nhưng mà, lúc bố mẹ đưa cô vào khách sạn bậc nhất của điểm du lịch, cô vẫn gặp anh Đông ở cửa đại sảnh.Người đàn ông ngồi vắt chân trên sofa ở đại sảnh, thần thái thản nhiên, trên đầu anh đội mũ lưỡi trai màu đen, mặc trên người áo sơ mi trắng thoải mái.Trên đùi để một cái máy tính.Thịnh Hạ giống như nhìn thấy ác ma, cô trừng mắt hướng về phía đó sợ hãi.Cho đến khi bố mẹ kéo cô, hỏi cô làm sao thế.Thịnh Hạ mới ổn định bản thân nói: Không sao, con có hơi mệt.Bố mẹ làm xong thủ tục nhận phòng, sau khi đặt hành lý xuống, liền nói ra ngoài đi loanh quanh, Thịnh Hạ có vẻ mệt mỏi nên ở lại phòng.Đợi bố mẹ vừa đi, cô liền chạy tới đại sảnh lầu một.Lạc Hàn Đông còn ở đó.Không ít cô gái đi ngang qua đều len lén nhìn anh.Thịnh hạ không thể không thừa nhận, người đàn ông này dáng dấp rất đẹp, bộ dạng chuyên chú càng khiến người khác chú ý.Cô trực tiếp ngồi đối diện với anh, cách anh một cái bàn trà rộng hai mét.Anh Đông Thịnh Hạ mở lời, giọng hơi run rẩy, Rốt cuộc anh muốn làm gì,3501. Mẹ nói tối nay sẽ làm món thịt kho tàu, cô muốn về nhà ăn cơm, muốn được tắm rửa sạch sẽ, càng muốn được nằm trên giường của mình, nhắm mắt nghỉ ngơi thật tốt.Cô hy vọng những gì xảy ra ngày hôm nay chỉ là một giấc mơ của cô. Dường như ở tư thế này đã khiến Thịnh Hạ nhớ ra điều gì đó, cô bị anh giày vò đến vừa khóc vừa gọi anh Đông.Lạc Hàn Đông cắn nhẹ vào vành tai của cô, hơi thở nóng rực, giọng nói khàn đặc gợi cảm: Hửm,Anh vừa hung hăng ra vào bên trong cô, vừa áp sát bên tai cô hỏi: Tại sao em lại khóc, Tư thế này làm em không thoải mái sao,Thịnh Hạ vùi mặt vào khăn trải giường, khóc nỉ non: Anh Đông em sợ em rất sợĐộng tác của Lạc Hàn Đông hơi dừng lại, giây phút đó anh còn tưởng rằng Thịnh Hạ đã tỉnh táo rồi, nhưng khi quay mặt người phụ nữ lại, anh nhìn thấy khuôn mặt cô vẫn đỏ bừng như cũ.Em sợ cái gì, Anh di chuyển nhẹ nhàng hơn, khi nói hơi thở phả vào sau gáy cô, đôi môi mỏng khẽ hôn dọc sống lưng cô.Em sợ Thịnh Hạ vẫn chỉ rên rỉ câu nói lúc nãy: SợBàn tay to của Lạc Hàn Đông mơn trớn hai hạt thịt mềm mềm của cô, vòng tay qua eo cô tạo thành tư thế ôm: Đừng sợ, có anh ở đây rồi.Đầu óc Thịnh Hạ tê dại, ý thức vừa mơ hồ lại hỗn độn, cô đã chẳng còn phân biệt được đâu là trong mơ đâu là thực tại nữa, hay đang quay lại viễn cảnh của bốn năm về trước.Cô chỉ nói một câu, là những gì cô muốn nói với người đàn ông trong mộng này suốt bốn năm nay:Anh Đông anh đừng hung dữ như vậy có được không, Giọng nói của cô mềm mại kèm theo âm mũi nghẹn ngào, nghe vô cùng đáng thương: Em sợ lần nào anh cũng hung dữ như vậyLạc Hàn Đông mủi lòng vươn tay nắm lấy cằm cô, in lên môi cô một nụ hôn, giọng khàn khàn:Được.Trong giấc mơ trước đây của cô, người đó chưa bao giờ đáp trả cô. Người đàn ông ngẩng đầu lên trước máy tính, xxx vn cầm ly cà phê trên bàn nhấp một ngụm: Mười giờ.Không, bố mẹ tôi ở đây, tôi không thể Anh Đông, tôi xin anh Thịnh Hạ sợ đến nỗi nước mắt cũng sắp rơi xuống: Đừng như vậy có được không,Lạc Hàn Đông đóng máy tính đứng dậy, giọng nói không đoán ra được cảm xúc: Em có thể thử một chút.Thịnh Hạ lạnh sống lưng, vừa ngẩng đầu đã thấy người đàn ông bước vào thang máy.

View more